Newest post
-

Giải thiêng và giã từ giấc ngủ 8 tiếng
Giấc ngủ – điều tưởng chừng như “tự nhiên” nhất ở con người lại trải qua một quá trình định hình và đồng hóa lâu dài. Đã đến lúc giải thiêng các quy chuẩn về nó.
-

Vũ trụ như một dòng chảy
Vũ trụ bao la của chúng ta giãn nở ra từ một trạng thái nhỏ, đặc và nóng nhỏ hơn rất nhiều lần một hạt nhân nguyên tử. Trong quá trình đó, vũ trụ luôn vận động và tương tác, những vì sao sinh ra và chết đi theo hàng triệu, hàng tỷ năm ánh sáng.
-

Hiện hữu
Tôi yêu những cơn mưa. Hình như là thế. Từ bao giờ, tôi không biết. Nhưng mưa cuốn tôi đi, dẫu tôi đang trong căn nhà an trú và nhất là khi tôi đang an trú. Mưa gột rửa những nỗi niềm của tôi, dù chưa thể, chẳng thể đủ sạch.
-

Con người cá nhân biến mất
Tôi hay ví von việc đào sâu tìm hiểu bản thân mình giống như việc bóc một củ hành lớn vậy. Trầy trật bóc từng lớp vỏ một, bóc đến đâu thấy nước mắt ứa ra đến đó, mà lại thấy hiện ra một lớp vỏ bên trong cần phải tiếp tục bóc – để thấy đây là một công việc khó khăn chừng nào, và dường như là “mãi…
-

Vũ trụ như một toàn thể
Chúng ta chắc đã quá quen với ý tưởng rằng vật chất được cấu tạo nên bởi những hạt cơ bản nhỏ tí ti mà mắt người không thể nhìn thấy được. Tương tự như vậy, vũ trụ là một khối xây lắp khổng lồ tạo nên từ những thành tố cơ bản đó, như thể một bộ lego tinh vi và phức tạp.
-

Kiến tạo cách nhìn về vũ trụ
Con người từ thuở sơ khai có lẽ từ lúc ngước mắt lên ngắm nhìn bầu trời, đã dần học cách phân biệt những thiên thể, những chuyển động và quỹ đạo của chúng để từ đó dự đoán thời tiết, chăm lo mùa màng, lên lịch trình cuộc sống của mình sao cho thuận lợi.
-

Ghi nhanh về Nghi lễ
Từ khoảng đầu năm tôi bắt đầu dồn dập mong muốn chữa lành và thanh lọc bản thân mình. Tôi có đùa năm nay là năm “nhập thất” của tôi, trùng hợp là cũng là năm dịch bệnh và giãn cách xã hội, như vậy là đủ thiên thời địa lợi nhân hòa.
-

Yêu và chấp nhận
Tôi vốn chưa bao giờ thích viết về tình yêu (hay bất cứ thứ tình gì khác) một cách trực tiếp. Bởi tôi cho rằng tình yêu là thứ để sống nó, trực diện nó – không phải để viết về, nói về nó.
-

Triển lãm Khải: Một cách khởi đầu mới cho truyền thống
“Khải” mang nghĩa Hán Việt là “một khởi đầu mới suôn sẻ”. Cái tên triển lãm như muốn gửi gắm thông điệp của các nghệ sĩ về việc tạo ra một khởi đầu mới cho việc sử dụng những kĩ thuật truyền thống.
-

Sự thanh thản trong nỗi tuyệt vọng
Có lẽ cùng với đời sống ngày càng phức tạp, con người dần học được cách sống chung với những mâu thuẫn. Tôi biết những giới hạn nhưng không có nghĩa tôi chọn yên vị thay vì ròng rã tiến đến gần nó, để rồi lại quay quắt đấu tranh tìm cách vượt qua nó dẫu nỗi bất lực luôn chằm chặp ngay kề.
-

Sự chân thật trong nỗi buồn
Trong sự khó khăn tôi luôn cảm thấy một mị lực cuốn hút mình vô cùng. Dù không hề cố ý, nhưng tất cả những lựa chọn quan trọng trong đời tôi đều là đi những con đường khó khăn và mịt mùng.
-

Đại ngư vượt nước, Hải đường mưa thâm
Duyên nợ là trùng trùng những mối dây đan cài. Người ta có thể lãng quên, nhưng duyên nợ không bao giờ dứt. Duyên đã khởi, nợ muôn đời.
-

Triết học thời cổ – Tính đời thường của Triết học
Ca ngợi Triết học thời cổ là món quà sinh nhật tuổi hai bảy của tôi. Tôi đã chẳng nghĩ một cuốn sách gần như chẳng có tên tuổi và vẻ ngoài thì hết sức tầm thường ấy lại có thể cộp một dấu mốc quan trọng trong cái năm đáng nhớ bậc nhất của đời mình.
