Những đêm lặng yên đến nhói lòng, bao nhiêu đêm rồi như thế trong đời.
Điều may mắn là giờ đây tôi đã có thể viết. Luôn có thể viết, và có chỗ để đặt những cơn viết của mình lại ngăn nắp. Nếu không thể thốt lên với ai nữa, thì tự thốt lên với mình.
Tôi thi thoảng lại nghĩ nên ứng xử với nỗi buồn này thế nào. Nỗi buồn dài rộng ứa ra loang mãi như thể vô cùng vô tận, thấm đẫm từng hơi của tồn tại.
Dòng viết của cô Nguyễn Hồng Nhung đã trở lại trong tôi, và từ đấy thì in hằn: “Đấy là cơn trầm cảm của một đời sống tinh thần u uất, dù không nhuốm màu bế tắc, bởi ta luôn luôn vượt khỏi nó, nhưng vì chỉ một mình, nên chỉ ta tranh đấu với ta, bất hạnh với chính mình và không làm sao chấm dứt để ra khỏi bản thân mình”.
Phải. Tôi không bế tắc. Tôi vẫn ổn và đang ổn hơn. Nhưng tôi cứ tự xoay xở với chính mình, không ai giúp được tôi ngoài tôi và bởi vậy dù tôi có tự giúp được mình tôi vẫn là không có cách nào đi ra được khỏi mình.
Mô hình của Descartes không có Chúa quả thật đáng sợ.
Tôi tự ôm lấy mình, để mặc mình tan chảy thành một vũng nước lặng lẽ ảm đạm cứ thế loang ra mãi nhưng không thể biến mất vào đâu không thể chạm tới điều gì.
Cái cảm giác nặng này là gì? Không còn nhiều nỗi niềm đến thế để mà đè nặng. Nhưng điều gì vẫn đang giữ tôi lại và khiến tôi không thể nhẹ bẫng và bay lên?
Bản thân tôi biết. Nhưng bởi sự thành thật với cảm xúc của chính mình, tôi không còn cách nào khác ngoài nín lặng và chịu đựng. Tôi sẽ dừng toan tính đối phó hay trốn chạy khỏi nỗi niềm thẳm sâu chân thật này của mình.
Cũng sắp qua rồi. Một đôi nỗ lực nữa thôi và mọi thứ với tôi sẽ ổn. Chính tôi cũng chẳng ngờ một ngày nào đó mình có thể trở nên bền bỉ, tiến gần đến với bền bỉ đến thế này.
Và hơn nữa, để tôi sống gần được với lý tưởng của mình thì cần những gì? Có khi phải trả giá bằng nỗi cô đơn. Hi vọng không phải thế, nhưng nếu thật thế tôi cũng sẵn sàng. Tôi biết mình chẳng bao giờ đánh đổi lý tưởng của mình lấy bất kì điều gì cả.
Tôi không đòi hỏi đến niềm vui, sự thoải mái hay sự tận hưởng. Tôi cần biết mình cần làm gì và làm được điều mình cần làm.
Khổ hạnh là phương thức duy nhất khiến tôi cảm thấy được thanh tẩy.
Ai đem chữ tôi bẻ vụn ra vương vãi. Thuyền ai đã sang bờ thuyền tôi vẫn lênh đênh.
Mọi nỗi nhân tình gói trọn trong một ánh mắt. Ở chiều không gian nhãn quan nhân sinh không nhìn thấy được.
Cứ đi mãi rồi sẽ lại thấy thôi, bình minh. Con mắt thứ ba sẽ choáng ngợp trong hào quang của tỏ tường.




