Hoa tàn hoa nở
Những buổi sáng là khi lặng im nhất
Đêm sang ngày
Hoa chết âm thầm trong lồng kính
Thanh xuân là một cơn mưa rào?
Mà hoa
cứ úa tàn trong cơn nắng sau mưa rạo rực
Ngắt đi chín nhành hồng khiết thẫm
Còn lại gì hỡi những mầm xanh?
Vẫn còn kia e ấp
Dẫu nắng dẫu mưa
Dẫu cuộn mình sâu thẳm
Đứt gãy là nhường cho nở muộn
Em chăng
Đoá hoa nở muộn là đoá hoa xinh đẹp nhất!
Định mệnh sẽ cài lên tóc em
ngọt mặn
Trên cây cầu bắc qua hai bờ bản thể
Một nơi của trong veo
Em không phải văn chương lãng mạn
Em là con người của nỗi lặng im
dài xa đi mãi
Trong nhắm mắt, như một giấc ảo huyền
không màu
không tiếng
Nuôi hoa kiệt cằn
Cuộc đời là gì
ngoài những cơn buồn ngủ?
Tìm một tiếng vang
Tìm một sắc nắng
Trong một giấc dài
Đoá hoa không bao giờ nở
“Đã đến lúc hoa tàn
kể từ khi hoa nở”
Hay hoa đang nở cũng là lúc hoa đang chết?
kiệt cằn
kiệt cằn
Nguyện xin một lời tạ từ
Cho sen tàn
Cúc lại nở hoa
Nguyện cầu thủy táng trên sông
những cánh mong manh
chưa nở đã tàn
31.07.19

Mặc niệm duy nghĩa luận
Bước chân đi về đâu
Nhặt những giọt sương đêm
Chảy nhòe bụi mờ thành phố
Sáng rõ một vì quả tú cô thần
Nhạc không lời
Rơi nghiêng rồi vỡ thẳng
Những trang sách dang dở
Ướt từng giọt héo cằn
Những tiếng câm
Những lời rỗng
Những bình minh chết
Những hoàng hôn không có màu mặt trời
Không còn lời nào để nói
Nhưng con cần quên đi cách người ta phải sống
Và lặng lẽ sống đời mình
Đời thật của mình
Không còn lời nào cần được nói
Giữa triền miên thinh lặng
Mặc niệm duy nghĩa luận
Khai tử lòng háo nghĩa
Hữu thể vô thực hư không vô thường
14.11.19

Giáng mong cầu
Viết để chảy thêm một ngày rất mát
Pha một bình trà
Ngủ một giấc êm
Nghe tiếng đêm ngưng thở
Dạt vào thẳm một mảng nghênh ngang
Giục rỗng những tiếng thơm
Trong một lòng vắng
Mục cầu lời lặng
Giữa bể trùng tường đập vọng vang
Đã uyển mình qua dòng kinh vọng nguyệt
Đương hoài hồi nhớ
Khắc tuyền ý dụng đúc thân mệnh trọng
Xây tưởng tháp ngà viễn danh
Dải huyết dụ nhuộm ố chân trời
Hay giấc mơ thắp lửa
Đáy mắt kịp giáng ngầu khúc kinh đan huyền
Nín thêm vài đoạn nhật
Rặn nở một thiên thanh
30.07.20

Tự cháy
Dục đường nắng thưa
những vần mưa gõ cửa
Sinh ra từ tình yêu
lớn lên bằng nước mắt của đêm sâu kín
và hoại tử theo những bọt khí lăn tăn đến từ tận cùng của mục rỗng
Chữ hoá vàng thành khói trắng đầu hàng
em đã đến tầng thứ chín nơi đáy lửa
Biên độ của rỗng không kéo dài ra vô tận
Em đã tưởng mình có vô hạn tình yêu
để lấp lánh, để trao đi
Nhưng một bước trượt là tự kéo lê mình sang bờ bên kia của vụn nát
Choáng ngất những mảnh lửa đã lơ thơ
nhưng thì ra chưa bao giờ lịm
chỉ chờ một cơn gió để bùng lên
Ngay trước cửa thánh đường của tình yêu và ánh sáng
em đến thêm ba bước cuối cùng
để rơi tự do
Để lửa trong mình bốc lên qua ma sát của những hạt ảo
Bốc cháy lên
Xin được chết cháy
Xin đừng là đại dương u mịch ngàn năm trong chiếc hòm đơn cỗi
Chờ một người đến mở khoá đưa về
Xin mình tự cháy
Rắc tro mình giữa đồng xanh cỏ ướt đang mùa lên
13.10.20

Mượt
Tôi yêu Mượt
Mượt dòng nước mát
Mượt dòng nước mắt
Mượt dòng nước máu
Mượt nghe tôi nằm dài
Mượt thả tôi trôi
Xuôi dòng nước mát
Xuôi dòng nước mắt
Xuôi dòng nước máu
Tính âm là nỗi đau
Của huỷ hoại
Mượt chảy cuốn trôi
Tan những nốt mụn
Tan những khối u
Tan những vết sần
Vữa ra sự sống
Thấy cái chết ở trong
Lặng câm, đứng hình
Không lời oán thán
Cái chết lặng im của toàn thế giới
Những bọt sủi lơ lửng
Với cái nhìn chăm chăm
Ngoại tại không gian
và trung tâm không gian
Cuộn ẩn trong thời gian
và là lỗ đen hút trọn thời gian
Chết mang đi ứa vữa thành dòng
Nở ra sự sống
Mượt một dòng
cuốn hết đi
không gì được ở lại
Tất cả và không gì cả
Phập phồng, phập phồng
Dằng díu, dính dấp
Chảy hết một dòng
Chảy mãi xa xăm
Chảy không dừng lại
23.06.21




