Tôi lại trở về với những dòng viết cũ kĩ. Sự thinh lặng tuyệt đối của đêm. Cô đơn và cô độc tuyệt đối của kẻ viết và chỉ có viết.
Hôm nay tôi phát hiện ra một khái niệm là “medically unexplained symptoms” – những triệu chứng không thể giải thích về mặt y học. Đó là những triệu chứng về thể chất phát từ những tổn thương tâm lý, không thể được phát hiện và chẩn đoán bằng các xét nghiệm và kỹ thuật y tế, phổ biến như đau khớp hoặc cơ hoặc lưng, nhức đầu, mệt mỏi, mất ngủ, chóng mặt, các vấn đề về dạ dày, đau ngực và tim đập nhanh, các hội chứng khác như hội chứng ruột kích thích (IBS), đau cơ xơ hóa và hội chứng mệt mỏi mãn tính…
Bởi vì không thể phát hiện và chẩn đoán, người bệnh đôi khi tự vấn mọi cảm giác có thể chỉ do mình tưởng tượng ra. Cũng chẳng thể nào chứng minh điều đó là đúng hay sai. Nhưng cảm giác nào mà chẳng là thật với chính bản thân người đó, bất kể nó có liên kết gì với các bằng cớ vật lý hay không.
Nhiều năm về trước, khi bệnh tình còn nặng, mỗi khi lên cơn đau tôi cảm thấy dòng máu trong cơ thể mình tuôn trào trong những mạch máu như thể sóng đập trắng xoá vào bờ và muốn xé toạc nó ra. Tôi muốn dùng những đầu ngón tay phải của mình cào rách cổ tay trái để máu tuôn ra và thôi gào thét bên trong. Rất nhiều lần tôi kêu cứu không thành tiếng, muốn được đưa vào bệnh viện cấp cứu nếu không tôi sẽ đau đến chết, mặc dù một phần khác trong tôi vẫn luôn tỉnh táo để biết rằng dù có vào bệnh viện thì sẽ chẳng khám ra bệnh gì. Các chỉ số cơ bản đều bình thường.
Sau rất nhiều tự vấn, tự băng bó và tự thanh lọc, các triệu chứng dần thuyên giảm. Nhưng đến gần đây tôi mới nhận ra sự tồn tại của một khối u tinh thần bên trong mình. Đó là thứ lâu nay luôn âm thầm hút hết năng lượng của tôi, khiến tôi cảm thấy thường xuyên ở trong tình trạng mệt mỏi, thiếu năng lượng và cạn kiệt năng lượng. Sự thanh lọc hay các nghi lễ thanh tẩy là chưa đủ. Cần phải có một cuộc phẫu thuật cấp tiến để cắt bỏ nó.
Bên cạnh thương tổn do bạo hành tinh thần (mental and emotional abusement), tôi nhận ra đó còn là cảm giác bị bỏ rơi và không được bảo vệ (abandonment trauma). Tôi đã trực diện được nỗi sợ hãi bị bỏ rơi sâu thẳm bên trong mình. Hiểu rằng từ đó bao nhiêu năm qua tôi đã hình thành nên một sự độc lập méo mó: luôn cho rằng mình cần phải mạnh mẽ và tự đứng vững trên đôi chân của mình, tự mình giải quyết hết các vấn đề của mình bởi vì không ai có thể giúp mình và không ai cần phải giúp mình cả. Một dạng cá nhân luận cực đoan.
Bên cạnh đó, người bị bỏ rơi luôn có xu hướng quay lại với người bỏ rơi mình, vì muốn giành được sự ghi nhận, sự bù đắp và sự đảm bảo không tái diễn hành vi bỏ rơi lần nữa. Một xu hướng lệch lạc tiếp theo.

Khi ngoài hai mươi đọc về 27 Club tôi đã lên cơn hoảng loạn nghĩ rằng có thể mình sẽ không đủ năng lượng để đi qua tuổi 27. Và giờ tôi đang sống những ngày tháng ấy rồi đây. Hành trình mỗi lúc một đi vào sâu, giống như một củ hành róc dần từng lớp vỏ của mình để nhìn thấy rõ được sâu thẳm bên trong đó là gì.



