[Lẽ Yêu] series

Lần hồi về dịu dàng

Chẳng gì đẹp hơn dịu dàng
Xoa niềm đau
Xuôi nỗi khó
Lần hồi về bản thể khởi nguyên

Cơn đau tự sinh tồn
Từ ban sơ mẹ sinh đỏ hỏn
Đoạn tuyệt bọc tử cung
Hít thở riêng khí đời cay xộc

Cơn đau nằm đến tháng
Mệnh nữ nhân ứa máu bốn mùa
Từ lúc phập phồng yêu
Đến buổi mang gánh gồng tàn úa

Cơn đau những đỉnh cao
Bản ngã réo rày tên tuyệt vọng
Cơn đau thời đổ vỡ
Tâm can chất núi nỗi ảm sầu

Nằm thả trôi để gọi lại dịu dàng
Dịu dàng ơi, dịu dàng mãi, dịu dàng biết khóc
Dịu dàng biết yêu và nguyện giữ dại khờ
Dịu dàng vẫn nhớ và dịu dàng chẳng thiết
Lãng quên làm gì nếu ta đã thành yêu

Dịu dàng như thể suối nguồn
Ngọn hờn nuôi nở nụ buồn toả hương
Cúi đầu để hoá can trường
Ấp ôm để biết yêu thương thường hằng

05.05.20

Springtime, Claude Monet
Kẻ chờ

Tình yêu là một đoá hoa
Nở ra từ nước mắt
Ấp úng trong những đêm trở mình
Năm canh cơn say chưa tỉnh hẳn

Đoá hoa cụp mắt gượng cười
Trong làn hơi thấp thỏm
Mím chặt tiếng thở dài mùa bão giông
Vạt lá úa không che nổi tấm thân gồng

Trở đi trở lại
nắng cạn mưa thâm
Gói gọn một dịu dàng
giấu nơi đáy mắt đã phủ rêu
Sông dẫu cạn đá dẫu mòn
Lời đã chôn sâu không tan vào lòng đất
Chỉ mọc lên xanh cỏ một trường tồn

Những tháng năm trải dài trên triền đê của thương nhớ
Kẻ yêu là kẻ chờ
Phập phồng trên sông ngóng trông nước nổi
Mở cánh phong sương
hứng tiếng lòng

14.06.20

Catherine La Rose, Childe Hassam
Lẽ yêu đời cỏ

Trời đã ráng chiều, những vụn mây ráng đỏ
Cọng cỏ già trầm ngâm
đã lặng yên từ bình minh này qua hoàng hôn khác
phập phồng tia thở mỏng
nín lặng nghe chuyện thế gian
Thoảng khi cất lời vào rì rào
nhờ gió mang theo xa

Cỏ đã sống từ trước khi sinh ra
tịnh yên của đất
mát lành của mưa
đôi tay thoăn thoắt của người gieo hạt
lò lửa trái đất
cho đến dòng sông băng
và những bụi khí đã quay trong ngân hà trước đây cả ngàn tỷ năm ánh sáng
Cỏ lặng nghe nên nhớ hết vạn nguyên hình hài mình đã sống
thân bé con nhưng già hơn tất thảy
sống nhiều cuộc đời trong một chớp hiện tồn

Ngày kia có cậu bé chạy lên đồi
nằm xoài trên ban cỏ
gục đầu khóc
Cậu chẳng hiểu được tình yêu
bật ra lời thút thít:
-Làm sao, làm sao để hiểu được nỗi đau?
Cọng cỏ già lấp lánh
thầm thì gửi gió lẽ thật thà:
-Ồ cậu kia sao hỏi đúng
làm sao hiểu tình yêu nếu chưa hiểu nỗi đau

-Nhưng làm sao, làm sao
-Hãy chẳng làm gì hết
hãy cứ nghe, cứ nghe
chẳng bởi lòng thương cảm
chẳng cứ nỗi xót xa
mà muốn nghe, phải lặng
Chẳng gì ngoài một tâm hồn bình lặng mới hiểu thấu được nỗi đau
Và từ đó, tình yêu

12.07.20

Patch of grass, Vincent van Gogh

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Shopping Cart
Scroll to Top