Tháng chín, Mùa thu

Tháng Chín là tháng của tình yêu. Tháng Chín về để nhắc ta về tình yêu, rằng trong ta vẫn chan chứa và rực rỡ chừng ấy – tình yêu. Nhắc ta không bằng những lời thì thầm rón rén, mà bằng những cú rung lắc, tựa như có ai đó nắm lấy hai vai ta và giật mạnh liên hồi. Rơi xuống hết, những hình hài méo mó của yêu, chỉ để lại đó tình yêu – tròn đầy, trong suốt.

Những nỗi buồn, nỗi đau, nỗi xót xa, nỗi bất lực, những oán giận và hờn trách – tôi muốn ôm lấy tất cả chúng mà khóc thương cho chúng. Đừng tự lừa dối nữa, ta đã nhìn thấy tất cả phía dưới sâu. Yêu thương quá nhiều, mới đầu rỉ rách qua từng kẽ tay, rồi chảy thành dòng xối xả. Mưa từ hai hốc mắt phủ mơ làn nắng mỏng tháng Chín.

Xin đừng tự lừa dối và đừng lừa dối nhau nữa!

Giữa những tất cả những hỗn độn này lại là bình yên, khi ta không còn nhu cầu tranh đấu với hỗn độn, khi ta không còn đòi hỏi trật tự. Thời hiệu cho lý lẽ đã qua và đã đủ. Tình yêu ở đây, tràn ứa, chảy về đâu cũng vẫn là tình yêu.

Có thể trung kiên và hãy cứ giữ lòng trung kiên, mà không nhất thiết phải bi lụy. Tình yêu quá lớn làm ta đớn đau nhận ra những bất khả. Nhưng đi đến chỗ cúi đầu trước những bất khả, sẽ thấy lại tình yêu.

Mùa cây rụng lá không phải mùa chia ly. Mà rằng, tất cả mặt nạ và trí trá dựng lên của cả một năm, về thu sẽ rơi rụng hết. Chất keo kết dính chúng đã khô cằn trong muộn mằn mùa thu. Những gì xáo động sẽ không thể trụ lại, những mong tưởng sẽ phải về với phù du, để ta nhận ra những gì trường tồn, như gốc cành xù xì vững chãi hiện rõ dáng hình khi lá đã rời lìa.

Giữa muôn vàn biến dịch, đi qua sống và chết, hội hợp và chia ly, có những điểm đã thành cố định. Mùa thu là mùa về với sâu thẳm. Là mùa thật thà.

Xin đừng tự lừa dối và đừng tự lừa dối nhau nữa, ta đã đủ chân thành và đủ tỉnh sáng để thấy nguồn cơn của tất thảy.

Photo by Chris Lawton on Unsplash

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Shopping Cart
Scroll to Top