Đến giữa đại dương
Những câu hỏi là cây thánh giá mà ta phải tự gánh mang?
Lên đồi
Một mình
Và tự đóng đinh mình lên đó
Nhận lấy cái chết
Nhưng cứu chuộc cho ai?
Ta nào phải Con của Chúa?
Sự hèn nhát
Ta căm phẫn
Vẫn gió bay phấp phới
Lá xanh như chưa từng đoản mệnh
Còn những câu hỏi
Rụng đầy mùa ly biệt
Xác xơ bên vệ đường
Không thể tìm câu trả lời trong Triết học
Và không tìm
Nhưng đó là thế giới duy nhất chấp nhận những câu hỏi của ta
Siêu hình và cấu trúc
Bản thể và thức nhận
Những cánh buồm đưa ta đến trung tâm của đại dương
Nơi sự sống và cái chết nằm trên một trục
Xuôi theo dòng ba nghìn năm trăm dặm nữa
Là đến được giữa đại dương
Hóa vàng hai phần ba tuổi trẻ
Lửa không tắt giữa mênh mông sóng lặng
giấu mình đi tự cháy
một hoàng hôn cạn khô nước mắt
Nở một đóa hồng đen từ tro tàn
Một đóa hồng đen
Úa tàn từ màu lửa
Mọc lên giữa tam giác ba đỉnh sống chết và tái sinh
Tỉnh thức của đêm
Bóng tối của giữa trưa
Và hoài thai của những bình minh suy dinh dưỡng
Không ai gọi tên được điểm dừng dài một trăm năm của vòng lặp
24.07.19

Cây cầu dẫn qua dòng nước xiết
Tôi nằm vắt qua những khoảng trống,
dẫn em đi giữa mênh mông
Em khóc thành dòng nước xiết,
quên cả đường về
Biết em bơ vơ,
tôi hoá cây cầu
nghênh chéo chiều nỗi nhớ,
nâng bước em vượt thoát những cuộn xoáy của chính mình
Biết đâu buổi vằng vặc của chúng ta gãy làm đôi, ở lưng chừng cuộc đời mới
Chạy nhanh đi cho đuổi kịp bên kia đồi
Hoàng hôn khép muộn để nghe em lời sau cuối
Em còn chăng gì nhắn gửi cho người?
Đường lên thánh xứ
Nợ nhân gian một lời xá biệt
Không hẹn ngày về, không nhìn nhau ánh mắt cuối
Tôi khắc tên em lên cây vạn niên
để em nghìn năm đừng chìm vào quên lãng
Những muốn kéo chùng cả thời gian, để bước chân em chậm lại
Để thu bóng lưng em vào trọn một khung hình, lưu lại cùng tuế nguyệt
Nắng đã tắt vì chẳng kéo co mãi được với tạo vần,
cũng chẳng nhìn thấy nữa được em mà níu với
Em biến mất nơi đâu
Như thể tan vào dòng nước tối
Tôi giật nhìn lại mình
Chẳng gì khác ngoài hư vô trong suốt
Đâu bao giờ giữ lại được người thương
07.09.20

Các ô biết chạy
Làm sao có thể buồn và hạnh phúc trong cùng một lúc
Tất cả đã gạch ra đầu dòng, giấy trắng mực đen
và tất cả trong lúc ấy, hỗn đồng*
Đặt được vào ô
nhưng các ô biết chạy
Xin em
đừng khóc
Nước mắt không phải dành cho ngày ly biệt
Hãy để dành cho tương phùng
Hoặc giả
nếu không thể về
Hãy chảy dài
theo những năm tháng nhớ thương
Đôi mắt em đã khép hờ một nửa
Để mê man đi cơn buồn
Hơi sống em gần cạn
Xoài người bẻ từng miếng chữ vụn thả xuôi dòng
Đừng lo
rồi tôi sẽ đưa em sang sông
Cho dù trong một giấc mưa đêm lạnh vắng
Người đã chết
Rất nhiều người đã chết
Rất nhiều thứ đã chết
Và chết vô nghĩa
Hãy nhắm hẳn mắt lại
Xin em một loé lên của vô thường
Ta đã nói nhau đừng bám chấp
Nhưng xin hãy biết đau
Xin ngàn đời là kẻ ngây ngô ấp nỗi đau trong lồng ngực
(*) ăn vụng từ hỗn đồng của bạn
23.09.20

Rơi
Tôi muốn những sợi tóc dài thêm,
đủ lăn qua cổ
Vài ngày không viết
Đã thấy rơi nhiều
Gằn lên trong cơn mơ
Rồi dậy nghe cổ họng mình lạo chạo
Muốn viết về những ngón tay
Nhưng cứ thấy mình đi về phía của ý niệm
Chữ tôi chỉ có thứ chân phương của già cỗi
Vỡ dài liêu xiêu
Tôi muốn đặt mình làm một đường thẳng
Áp chặt trên đất
Nhìn mưa rơi vuông góc
Trở-thành-tôi
Mẹ ơi con muốn tiếp đất
Vì đã hết chịu nổi bơ vơ của trời

Đại dương giữa lòng đại dương
Giọt nước mắt rơi vào đại dương
Rơi mãi, rơi mãi
Xuyên qua những rặng san hô rực rỡ
Qua vùng thiếu sáng ảm đạm như ánh mắt từ đó nó rơi ra
Qua tầng sâu đen đặc nơi ánh sáng chẳng bao giờ theo cùng tới được
Rơi mải miết,
chạm đáy
Nở ra một đại dương khác,
giữa lòng biển sâu
Một đại dương cựa quậy giữa mênh mông nước,
trĩu nặng
Chào em!
Xin lỗi, tôi lại đến muộn!
Bóng tối nơi em sinh ra
Bóng tối nơi em nở chậm
Bóng tối đến muộn, để ấp ôm em lần nữa, như đã bao lần
Chỉ có chúng ta
Xin em hãy cứ rơi
Rơi nữa, rơi nữa
Đừng là giọt nước mắt cô đơn
Hãy rơi giữa lòng biển sâu cơn mưa rào mùa hạ
Để nở ra muôn vàn đại dương khác
Dâng mãi, dâng mãi
Cho những phân tử nước chui đẫm những khoảng hở giữa nhau
Nén thật chặt, thật chặt
Một ngày, đại dương lấp đầy cả đại dương
Em, biết đâu – một lần nữa thấy được ánh mặt trời
Và tôi sẽ lại quay về
Em biết đấy – hố đen của hư vô tuyệt diệt
Nhưng – cánh cửa thần kì giữa chúng ta
Cánh cửa kéo dài cả quãng đời chúng ta đã sống
và nén chặt lại trong chỉ một ánh nhìn về phía hư vô
Cánh cửa sẽ lại mang tôi đến bên em
Trong tích tắc, bất cứ khi nào giọt nước mắt em quạnh vắng
Tôi sẽ trở lại, mang cùng những cơn mưa rào mùa hạ
Cho em thêm một lần dâng lên
Đại dương đã đuổi theo bầu trời từ thuở khai sơ
Đã bắt kịp trời xanh ở những dải màu đậm nhất
Vẫn lặng lẽ những đại dương nở ra dưới lòng biển sâu
Không bao giờ soi được thấu trời.
29.03.21
Inspiration: Zombie Kid




