Một chiều anh nắm tay cô chạy lên đồi
Mắt nhìn mắt nhau
Tay trong tay quện
Ba ngàn bảy trăm sáu chín giờ đồng hồ
Lời yêu cuối cùng bật ra
Lặng im trước đó và lặng im về sau
Mãi mãi chỉ có lời yêu cất tiếng
Yêu nói với những nốt sần trên ngực cô
Yêu thì thầm những vết chai trên hai tay anh miết
Hơi thở đầu sáng
Những gập ghềnh xác thể
Xiêu vẹo ở đây
Xầy xước ở kia
Yêu thở theo từng làn nước mắt bất tuân
Yêu nuốt cả những ậm ừ nơi cuống họng
Trước đó và từ đó về sau
Mãi mãi chỉ lời yêu có nghĩa
Khi cả hai ngước nhìn lên
Đã là một bình minh khác
Chào ánh ban mai, chào dải nắng vàng
Chào hạt sương sa, chào hơi gió mới
Đất trời như đã qua một nhịp lặp
Họ cùng quay về phía sau cuối sẽ hoàng hôn
Và như vậy
tình yêu đã đến
Vào một buổi chiều lộng gió
Như trong câu chuyện của bà
Như trong lời kể của chị
Muôn ngàn năm, không gì đổi khác
Trái táo đỏ mọc ra từ cụm hoa trắng
Cây lớn lên theo nước chảy dọc bờ kênh
Muôn vạn năm, không gì đổi khác
Tình yêu ở lại, là tình yêu ở đấy vẫn luôn
Tình yêu diệu kì
Tình yêu thuần nhất
Tình yêu huy hoàng
Tình yêu dung dị
Ngàn vạn năm, không gì đổi khác
Giản đơn nhưng dung chứa đủ đầy
Tự nhiên mà vừa vặn
Điều không mang nghĩa nhưng duy nhất có nghĩa
Yêu
Yêu
Chúng mình
19.03.21




