Bach và Beethoven

Có lẽ đã đến lúc tôi không thể sống thiếu những con chữ. Air on the G – nghe như từng nhịp bước chân người thiếu nữ tiến vào lễ đường, ngước lên trước Chúa và lồng ngón tay vào hôn ước trong ánh mắt lấp lánh. Và nghe, như từng nhịp đoàn người bốn góc quan tài đưa người đã nằm xuống về lại trong đất – một đời chẳng an yên nhưng đã dừng lại.

Hàm ân và nỗi đoạ đày trong cùng một nhịp. Hỡi những người anh em, máu đã ngừng chảy trong khu vườn của thương đau.

Từng con chữ dỗi hờn, nhưng chúng chưa bao giờ rời xa tôi. Người bạn đường trung kiên và mẫn cán. Như bóng tối. Như nỗi buồn. Như tuyệt vọng. Như lạnh lẽo ngày một ngấm sâu tựa nước non rỉ vào lòng đất.

Mà tôi cứ dăm bữa nửa tháng lại nhăm nhe phản bội lại chúng – ngay khi tưởng như mình có cơ hội – cho đến khi nhận ra mình không bao giờ có thể.

Đừng ảo tưởng mình có thể có được mọi thứ. Anh đã đón lấy một nhành hoa. Những chiếc lá sẽ bị cắt bỏ ngay trước mắt. Anh đã thắp một ngọn đèn. Lời ru sẽ lùi xa.

Tôi không hợp với sự lạnh lẽo và thinh lặng này. Nhưng chúng là tất cả những gì tôi có, bền vững. Tôi ôm lấy chúng, xót xa. Như những kẻ vốn chẳng yêu nhau nhưng đời lại bị trói chặt vào nhau. Dìu lấy nhau mà uống say đến giọt đoạ đày cuối cùng.

Beethoven’s Silence nghe như bước chân cô chạy đến bên anh, rồi từng bước thật chậm, thật chậm. Nghe như nỗi thinh lặng dừng lại. Như họ đã nghe thấy nhau dẫu chẳng ai cần phải nói thêm lời nào. Như nỗi xúc động nở ra giữa éo le chuyện tình, đáy mắt cô sũng nước. Một lần cuối nhìn vào mắt nhau, thấu lấy nhau lời van nài:

“Xin em, xin em đừng thêm một lần chạy trốn chính mình”.

14.11.20

Inner Alliance (1929), Wassily Kandinsky

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Shopping Cart
Scroll to Top