Đêm và tôi lại nghe tiếng mưa đêm chát chúa, gợi giục lời sấm truyền duy nhất còn lại sau cơn mơ vừa đây: Chiến tranh đã đến, phải chọn phe.
Tôi cầm cây chuỳ trong tay, lê qua gió để phang vào bức tượng cẩm thạch mướt mát đã ấn vào lòng đất. Để nghe một tiếng vỡ uỳnh và rồi những mảnh vụn rơi vào nhau lách đách. Bức tượng có niên đại tám nghìn năm với mỗi nghìn năm dài một dòng sông nước mắt.
Tôi phải sắp xếp lại đời mình. Những con chữ và những mảnh hình. Những sáu tháng, một năm, hai năm năm năm và mười năm nữa. Không còn nỗi tuyệt vọng để nương náu. Tôi bơm mấy liều tăng cường để biến hi vọng thành niềm tin. Vì hi vọng gây bất an còn niềm tin là thứ thuốc an thần mạnh nhất.
Nỗi nhớ cồn cào nhưng không có dáng hình để hướng đến. Thì ra tôi đã từng biến mất – trong chính tôi, để đó một khoảng trống mênh mang như có thể đặt trọn mọi thứ. Tôi cố phác thảo lại mình trong những thước phim kí ức. Xin em trở về từ hư vô để tôi đặt lại em cho vừa vào khoảng trống. Nhưng từ hư vô, từ hư vô – cuộc khảo trạng này đâu khả dĩ.
Em đi về phía nào, giữa bốn bề hiu quạnh. Tiếng em là sóng ngang mất tích giữa chân không vắng những đồng dạng. Thinh lặng là tượng thanh duy nhất có thể cộng hưởng em. Em rời ra thành những âm câm – chỉ còn những âm câm không hình khối, không thể nắm lấy. Tôi đứng khóc bên bia mộ một bản thể không bao giờ chết nhưng cũng không thể nào một lần nữa thành hình: trong sáng và thuần khiết của chúng ta.
Đêm là lỗ đen đối với những nỗi mong chờ gây nhiễu. Trời sắp sáng rồi và em phải sang được bờ kia sông – cầm trên tay lá phiếu cuối cùng của lý trí thẳng thừng và lương tri khắc nghiệt – bỏ vào hòm phiếu đề tên mùa hè: mùa hè của giấc mộng đêm hè và của cơn cháy ban trưa giũ kiệt những ảo vọng.
29.10.20




