Newest post
-

Giải thiêng và giã từ giấc ngủ 8 tiếng
Giấc ngủ – điều tưởng chừng như “tự nhiên” nhất ở con người lại trải qua một quá trình định hình và đồng hóa lâu dài. Đã đến lúc giải thiêng các quy chuẩn về nó.
-
![[Lẽ Yêu] series](https://trulyverse.net/wp-content/uploads/2026/07/Vincent_van_Gogh_-_Patch_of_grass_-_Google_Art_Project-e1784285737615-1024x683.jpg)
[Lẽ Yêu] series
Tình yêu là một đoá hoa, nở ra từ nước mắt. Ấp úng trong những đêm trở mình. Năm canh cơn say chưa tỉnh hẳn
-

Ghi nhanh về Nghi lễ
Từ khoảng đầu năm tôi bắt đầu dồn dập mong muốn chữa lành và thanh lọc bản thân mình. Tôi có đùa năm nay là năm “nhập thất” của tôi, trùng hợp là cũng là năm dịch bệnh và giãn cách xã hội, như vậy là đủ thiên thời địa lợi nhân hòa.
-

Một khối u tinh thần
Tôi lại trở về với những dòng viết cũ kĩ. Sự thinh lặng tuyệt đối của đêm. Cô đơn và cô độc tuyệt đối của kẻ viết và chỉ có viết.
-

Nguyên mẫu nam
Hiểu được mình, biết mình muốn gì và cần làm gì thì cuộc sống đã dễ dàng được hơn nửa. Mọi chuyện không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng về cơ bản là đơn giản.
-

Yêu và chấp nhận
Tôi vốn chưa bao giờ thích viết về tình yêu (hay bất cứ thứ tình gì khác) một cách trực tiếp. Bởi tôi cho rằng tình yêu là thứ để sống nó, trực diện nó – không phải để viết về, nói về nó.
-

Triển lãm Khải: Một cách khởi đầu mới cho truyền thống
“Khải” mang nghĩa Hán Việt là “một khởi đầu mới suôn sẻ”. Cái tên triển lãm như muốn gửi gắm thông điệp của các nghệ sĩ về việc tạo ra một khởi đầu mới cho việc sử dụng những kĩ thuật truyền thống.
-

Sự thanh thản trong nỗi tuyệt vọng
Rồi đến lúc, phải cảm ơn những giọt nước mắt lăn nhẹ qua đuôi mắt giữa đêm. Rồi đến lúc phải biết ơn những nỗi đau, và hơn cả là nỗi buồn – dai dẳng, không lời, bất động.
-

Một vũng ảm đạm
Những đêm lặng yên đến nhói lòng, bao nhiêu đêm rồi như thế trong đời. Điều may mắn là giờ đây tôi đã có thể viết. Luôn có thể viết, và có chỗ để đặt những cơn viết của mình lại ngăn nắp.
-

Sự chân thật trong nỗi buồn
Trong sự khó khăn tôi luôn cảm thấy một mị lực cuốn hút mình vô cùng. Dù không hề cố ý, nhưng tất cả những lựa chọn quan trọng trong đời tôi đều là đi những con đường khó khăn và mịt mùng.
-

Đại ngư vượt nước, Hải đường mưa thâm
Duyên nợ là trùng trùng những mối dây đan cài. Người ta có thể lãng quên, nhưng duyên nợ không bao giờ dứt. Duyên đã khởi, nợ muôn đời.
-

Chọn lấy sự liên tục
Tôi muốn viết thật rõ, về lí do mình rời sự tập trung khỏi những mục tiêu tối thượng – để chọn lấy sự liên tục.
-

Triết học thời cổ – Tính đời thường của Triết học
Ca ngợi Triết học thời cổ là món quà sinh nhật tuổi hai bảy của tôi. Tôi đã chẳng nghĩ một cuốn sách gần như chẳng có tên tuổi và vẻ ngoài thì hết sức tầm thường ấy lại có thể cộp một dấu mốc quan trọng trong cái năm đáng nhớ bậc nhất của đời mình.
